Sau ngày đóng cái ghế giặt đồ ấy, tôi bắt đầu mua những chiếc máy nhỏ, dụng cụ đồ nghề cơ bản, tập tành làm những sản phẩm đơn giản trong một không gian khoản hai mươi mét vuông. Ban đầu, cảm giác mới lạ và háo hức khi xong một món đồ nào đó. Nhưng dần dần, tôi lại nhận ra: đó không phải là thứ mình thực sự muốn làm.
Tôi không muốn dừng lại ở việc làm những sản phẩm đại trà, không có dấu ấn riêng, không cảm xúc – những thứ mà ai cũng có thể làm ra, hoặc mua được ngoài thị trường. Thứ tôi khao khát là cảm giác đặc biệt, tôi nhớ về chiếc ghế Windsor…
Thời điểm đó, tôi trải qua những ngày tháng hoang mang trăn trở , mất 10 năm để đi tìm điều mình muốn làm. Nhưng khi tìm được lại cũng rơi vào một sự chọn lựa khác, làm những thứ cơ bản hay một điều khác biệt.
Cái cảm giác muốn làm cái thứ mà vượt quá sức mình, nhưng lại không dám. Nó giống như kẻ không biết bơi mà đòi vượt sông lớn.
Ban ngày làm quen với máy móc và dụng cụ, ban đêm gần như không thể ngủ được, chỉ nằm xem đi xem lại từng thước phim về ghế Windsor, nghiền ngẫm từng công đoạn, từng kỹ thuật chế tác của thợ thủ công nước ngoài. Từ lựa chọn nguyên liệu, phương pháp uốn gỗ, kỹ thuật và các dụng cụ chuyên dùng…

Những lúc khó khăn ấy, chính sự quan tâm và ủng hộ của gia đình, bạn bè đã trở thành động lực lớn khi nghe tôi chia sẻ về niềm đam mê với chiếc ghế Windsor.
Trên hành trình theo đuổi , không ai có thể đi mãi một mình. Khó khăn là điều không thể tránh khỏi, nhưng chỉ cần còn được tiếp sức bởi niềm tin và sự ủng hộ, con người sẽ có thêm dũng khí để bền bỉ theo đuổi đến tận cùng giấc mơ của mình.
Bình luận về bài viết này