Trong những tháng ngày sau đó, tôi đã học trung cấp và rồi đại học, thử qua nhiều công việc khác nhau. Nhưng mọi thứ với tôi đều nhạt.
Internet bùng nổ—thứ đã mở ra cho tôi một thế giới hoàn toàn mới, vượt xa khỏi không gian sống quen thuộc của mình. Tôi vốn yêu thích nhà cửa, nội thất, nhưng chưa bào giờ dám chia sẻ điều này với gia đình. Nhìn những thứ quanh mình, những món đồ có sẵn luôn khiến tôi cảm thấy nhạt nhòa, thiếu cảm xúc—tựa như chúng chỉ là vật thể vô hồn, không để lại dấu ấn gì đặc biệt.
Tôi bắt đầu tìm hiểu về kiến trúc, về nội thất, tải về đủ loại sách, tài liệu chuyên ngành. Trong một lần tình cờ lướt web, tôi dừng lại trước hình ảnh một chiếc ghế lạ mắt trên bìa một cuốn sách trên Amazon—Continuous Arm Chair, một dòng ghế Windsor nổi tiếng. Không hiểu sao, tôi đã ngồi nhìn nó rất lâu. Vẻ đẹp của nó thực sự cuốn hút, khác biệt hoàn toàn với bất kỳ chiếc ghế nào tôi từng thấy trước đó. Lưng tựa và tay vịnh được uốn liền từ một thanh gỗ duy nhất, thứ quan trọng nhất là tôi cảm thấy sự bình dị, gần gủi đến lạ thường khi nhìn nó.

Sự tò mò lớn dần thành cảm giác say mê, thôi thúc tôi phải tìm hiểu sâu hơn về những chiếc ghế Windsor, về lịch sử, kỹ thuật, ý nghĩa từng chi tiết. Tôi đọc những tài liệu chuyên sâu, xem hàng loạt video. Nhưng càng tìm hiểu, tôi càng nhận ra thử thách phía trước lớn hơn mình tưởng rất nhiều. Tôi chưa từng cầm dụng cụ làm mộc, càng chưa từng làm một món đồ gỗ nào. Để làm ra một chiếc ghế thủ công như Windsor, cần cả kho kiến thức và kỹ năng, cần sự tỉ mỉ, kiên nhẫn, cần hiểu về vật liệu, về công cụ, về từng chi tiết nhỏ nhất. Đó là một thế giới vừa kỳ diệu, vừa quá xa tầm với của tôi lúc ấy.
Thực ra, phần lớn chúng ta không ai biết chắc ngay từ đầu mình thật sự muốn gì trong cuộc sống này. Đam mê cũng vậy – nó không tự nhiên mà có, mà phải đi qua nhiều trải nghiệm, va vấp, thử sức với đủ thứ công việc, đủ loại cảm xúc. Có người cả tuổi trẻ vẫn chưa nhận ra điều gì thật sự phù hợp với mình, và đó là điều rất đỗi bình thường.
Khi bạn chưa biết mình muốn gì, hãy cứ cho phép bản thân đi, thử, va chạm. Đôi khi, chính những ngày tháng tưởng chừng lạc lối ấy lại giúp ta nhìn ra rõ nhất bản thân mình cần gì, muốn gì, hợp với điều gì.
Tôi cũng vậy. Có những đoạn đường dài chỉ đơn giản là thích thú, tò mò, muốn hiểu thêm về thế giới, về chính mình. Và chính trong những lần thử đó, tôi dần nhận ra điều thật sự khiến tôi dừng lại, muốn tìm hiểu sâu hơn, muốn gắn bó lâu dài – dù phải mất rất nhiều thời gian và không ít lần lạc hướng.
Bình luận về bài viết này