Bao dung đến đâu… để không đánh mất chính mình?
Nó được làm cách đây khoảng 3 năm.
Nhưng hôm nay, tôi mới đủ tĩnh lặng để ngồi xuống và kể lại câu chuyện phía sau cũng như những điều mình thật sự muốn gửi gắm.
Thời điểm đó, với tôi là một quãng thời gian không dễ dàng. Tâm trí bị bủa vây bởi những suy nghĩ về sự bao dung và chấp nhận dành cho một người. Điều đẹp nhất không phải là hy sinh đến cạn kiệt, mà là vẫn giữ được sự tử tế với người khác… mà không quay lưng với chính mình.
Rồi một chiều, tôi bắt gặp một tấm gỗ trong xưởng.
Nó có một vết khuyết tự nhiên,và ngay lúc đó, tôi nhận ra một sự đồng cảm.
Giữa những gì tôi đang đi qua… và chính vết khuyết ấy.
Ý nghĩ về chiếc bàn dần hiện ra, bắt đầu từ việc tôi đặt chân trụ chính đi qua vết khuyết ấy như một sự chấp nhận. Tôi để nó nhô cao lên, như sự nâng đỡ luôn hiện diện ngay tại nơi không trọn vẹn.
Trong một mối quan hệ, điều giữ người ta lại với nhau không phải là sự hoàn hảo, mà là cách ta ở bên những điều chưa trọn vẹn của nhau.
Tôi luôn nghĩ, sẽ thật ý nghĩa nếu một món đồ nội thất mang trong nó một câu chuyện, để người ta không chỉ dùng, mà còn có thể cảm nhận..như thể họ cũng đã từng đi qua.
Và tôi gọi nó là — chiếc bàn “Bao dung”. Không phải để nói về một chiếc bàn. Mà là để nhắc mình về cách nhìn mọi thứ… nhẹ hơn một chút.
DESIGN NOTES
Mọi tỷ lệ và cấu trúc của thiết kế này đều được hình thành xoay quanh kích thước của vết khuyết tự nhiên





Bình luận về bài viết này